CHƯƠNG 2 – PHẦN 1: DẠO PHỐ
Một tháng sống chung, không quá dài nhưng cũng đủ để hai con
người từng xa lạ hiểu nhau thêm một chút – ít nhất là hiểu về ánh mắt, sở
thích, và cả những điều không thể nói thành lời.
Tối hôm đó, sau bữa ăn, khi Linh đang dọn ly, Khang lên tiếng:
“Hôm nay mình đi dạo phố một chút nha?”
Linh quay lại, hơi nghiêng đầu nhìn anh:
“Đi dạo?… Tự nhiên hả?”
Khang cười nhẹ, giọng có phần bí ẩn:
“Ừ, nhưng có điều kiện – bị trói nhẹ nha.”
Linh khựng lại một chút, môi mím mím như đang phân vân điều
gì đó. Ánh mắt cô liếc qua cửa sổ, nơi ánh đèn đường vẫn đang hắt bóng cây xuống
lề gạch loang loáng.
“Ra công viên… hơi đông người đó. Nhỡ ai để ý thì sao…”
Khang bước lại gần, tay nhét vào túi, hơi cúi xuống gần tai
cô:
“Yên tâm. Mình đi muộn. Chỉ để… có cảm giác mới.”
Linh không trả lời ngay. Cô chỉ liếc nhìn anh một cái thật
sâu – cái nhìn chứa đầy ngập ngừng, tò mò… và cả một chút mong chờ rất nhỏ,
chưa kịp thành lời.
CHƯƠNG 2 -Phần 2: CHUẨN BỊ
Tối hôm đó, căn phòng studio nhỏ trong căn hộ chung rộn ràng
ánh đèn và nhạc nền. Linh đang nhảy nốt đoạn cuối cho video TikTok vừa quay, động
tác dứt khoát nhưng uyển chuyển, từng nhịp lắc hông và xoay người đều mang nét
cuốn hút khó rời mắt.
Cô đang mặc bộ đồ quay clip – táo bạo, quyến rũ, đầy chất nữ
vương:
Chất liệu: Vải dạ hội co giãn, đen tuyền, bóng nhẹ, tạo hiệu
ứng uyển chuyển khi di chuyển.
• Thiết kế phần thân trên:
• Áo quấn chéo ngang ngực, tạo khoảng hở lớn ở phần giữa
ngực, bụng và hai bên sườn.
• Cổ quấn chéo qua vai, dạng halter, khoe trọn bờ vai
và phần lưng trần.
• Bắp tay trái có vòng tay kim loại ánh vàng, như phụ
kiện của các nữ chiến binh cổ đại.
• Thiết kế phần thân dưới:
• Là chân váy xẻ cực cao, gần như khoe toàn bộ phần
đùi và hông.
• Dây đeo hông ánh vàng vắt chéo giữa bụng, đính kèm
phụ kiện rủ nhẹ, tôn lên vòng eo con kiến.
• Toàn bộ phần váy được cố định khéo léo bằng vài điểm
chốt nhỏ, vừa đủ giữ, vừa tạo cảm giác như váy có thể bung ra bất cứ lúc nào –
cực kỳ gợi cảm và táo bạo.
• Phụ kiện đi kèm:
• Giày cao gót đen tôn dáng.
• Mái tóc xoăn dài buông xõa và vòng đầu ánh kim, hoàn
thiện vẻ đẹp như nữ hoàng cổ đại vừa xuyên không.
Lúc Linh kết thúc động tác, còn đang cúi người điều khiển
máy quay, thì Khang bước vào từ phòng ngoài. Anh nhìn thấy cô, ánh mắt như dừng
lại lâu hơn bình thường.
“Mình đi dạo phố thôi em,” – Khang nói, giọng nhẹ như không
khí buổi tối bên ngoài.
Linh ngẩng lên, hơi bất ngờ, bàn tay còn đặt trên hông. Bộ đồ
cô đang mặc, ánh đèn hắt xuống khiến từng đường cắt xẻ càng thêm nổi bật.
“Anh chắc… em mặc vậy đi ra ngoài được không?”
Khang nhún vai, mỉm cười đầy ẩn ý:
“Chỉ cần em tự tin. Còn lại… để anh lo.”
Linh chưa trả lời, chỉ lặng lẽ nhìn anh. Một tay cô kéo nhẹ
tà váy, thử bước tới một bước – thử cảm giác mình là nữ hoàng thật sự… chuẩn bị
bước vào đêm dạo chơi đầy bất ngờ.
CHƯƠNG 2 – PHẦN 3: NGHỆ THUẬT TRƯỚC GIỜ DẠO PHỐ
Linh vẫn đứng giữa phòng, đôi chân hơi nghiêng nhẹ, ánh đèn
trong phòng phản chiếu qua lớp vải đen tuyền làm nổi bật từng đường cong mềm mại.
Cô thở chậm, như chờ đợi điều gì sắp đến.
Khang không nói gì, chỉ bước lại gần chiếc tủ quen thuộc, mở
ra một ngăn nhỏ bên trong. Anh lấy ra cuộn dây màu đỏ – loại dây vải mềm, mảnh
nhưng chắc, chuyên dùng cho những buổi “biểu diễn riêng” mà cả hai đã quen thuộc.
Anh nhẹ nhàng bước đến sau lưng Linh, thì thầm:
“Đứng yên nào… cho anh thêm vài phút thôi.”
Tay cô gái được kéo ra sau, khoanh lại sau lưng, tạo dáng
căng phần ngực về phía trước.
Dây màu đỏ, bản nhỏ, được quấn chéo chặt qua hai bầu ngực, tạo
thành các giao điểm hình chữ X giữa ngực và vai.
Một vòng dây lớn đi ngang qua vai và dưới ngực, sau đó xỏ
chéo vào nhau ở chính giữa ngực, tạo cảm giác như ngực được nâng và siết nhẹ lại.
Dây đi xuống từ vai ra sau lưng, được buộc chặt để giữ cố định
tay và tạo dáng ưỡn tự nhiên.
Linh nhắm mắt cảm nhận, hơi thở phập phồng nơi ngực, phần vì
bị siết nhẹ, phần vì cảm giác thân quen ấy như chạm đúng mạch cảm xúc sâu kín.
Cô không nói gì, chỉ khẽ mím môi, để mặc đôi bàn tay Khang sắp đặt từng nút buộc
như thể đang vẽ nên một bức tranh sống động trên làn da mình.
Khi dây buộc hoàn tất, Khang lùi lại vài bước, ngắm nhìn
thành quả. Bộ váy đen táo bạo kết hợp cùng những đường dây đỏ rực tạo nên một
khung hình vừa quyền lực, vừa gợi cảm đến nghẹt thở. Như một bông hoa được buộc
nhẹ lại, để nở ra theo cách rực rỡ nhất – nhưng chỉ cho người biết cách ngắm
nhìn.
Khang mỉm cười, ánh mắt anh thấp thoáng chút tán thưởng, anh
thấy hình như cô k mặc áo ngực mà chỉ dùng miếng dán núm, anh lại kéo vạc áo cô
ra và tháo2 miếng dán ra rồi kéo vạc áo lại, cùng với kiểu trói đó làm cho đầu
ti cô nhô ra.
“Xong rồi. Giờ thì… mình ra ngoài thôi, nữ hoàng của anh.”
PHẦN 4
Khang chợt nhớ và bảo:
> đợi anh chút.
rồi anh mở ngăn kéo rủ ra lấy ball gag dương vật ra tiến đến
lại gần Linh
> há miệng ra nào nữ hoàng của anh
Linh ngại ngùn đỏ mặt nhưng vẫn hú miệng ra cho khang từ từ
đưa ball gag dương vật giả vào miệng cô, rồi khang vòng ra sau khéo nhẹ gài
khoá, Linh khẽ
> ưm
Khang tiếp tục lấy 1 chiếc đuôi thỏ có gần đầu kim loại
bóng, kéo vạc vấy Linh qua rồi từ từ đúc vào hậu môn của cô làm cô nẩy người về
trước rên ưm 1 tiếng.
Anh diều cô ngồi xuống giường rồi đẩy nhẹ vai cô, Linh theo
quán tính nằm ngữa ra nệm rồi kháng tiếp tục lấy dương vật giả có chip run bắt
đầu đưa vào âm đạo của cô, Linh rên lên 1 tiếng dài ưmmmm...
xong hết anh đỡ cô đứng dậy và lấy 1 chiếc áo khoát dài tới
tận đầu gối khoát vào cho Linh, 2 tay thì bị trói ở sau nên 2 tay áo khoát đc
khang để tạm vào 2 túi bên hông áo tạo nên cảm giác tay linh k bị trói, tiếp tục
anh lấy khẩu trang đeo vào cho linh chi đi ball linh đang đeo ở miệng.
> xong rồi bâyy giờ mới ra ngoài được nè (khang cười nhẹ).
CHƯƠNG 2 – TẬP 5: DẠO PHỐ
Khi cánh cửa vừa khép lại sau lưng, màn đêm như ôm trọn lấy
hai người trong bí mật ngọt ngào của riêng họ. Chiếc áo khoác dài nhẹ nhàng
đung đưa theo bước chân Linh, che đi tất cả những lớp dây trói và món phụ kiện
đang im lặng làm tròn vai trò của mình.
Khang đưa tay mở cửa xe bên ghế phụ, cúi đầu nhẹ:
> “Lên xe nào.”
Linh gật đầu khẽ, từng bước cẩn thận ngồi xuống ghế. Với tay
bị trói sau lưng, cô phải nghiêng người và di chuyển theo sự dìu đỡ của Khang.
Mọi cử động đều được tính toán sao cho không ai ngoài kia nghi ngờ – chỉ có họ,
và khoảng trời riêng gói trọn trong xe.
Anh vòng sang bên tài xế, đóng cửa, khởi động máy. Đèn đường
lướt qua cửa kính, chiếu lên đôi mắt đang ẩn sau lớp khẩu trang của Linh ánh
sáng nhấp nháy – vừa lấp lánh, vừa lặng thinh.
Xe lướt chậm qua từng con phố yên tĩnh, nơi các quán đã đóng
cửa, chỉ còn lại tiếng gió đêm và ánh đèn khuya. Mỗi khi xe rung nhẹ qua ổ gà,
Linh lại khẽ nghiêng người, hai má ửng đỏ càng rõ trong ánh đèn đường hắt qua cửa
kính.
Khoảng 11 giờ đêm, Khang dừng lại bên công viên nhỏ gần khu
nhà. Không gian vắng lặng, chỉ còn vài bóng người đi bộ xa xa. Anh không vội ra
ngoài, chỉ nghiêng đầu ngắm nhìn Linh thật lâu – ánh mắt vừa dịu dàng, vừa như
trêu đùa.
Không ai nói gì.
Giữa màn đêm và tiếng côn trùng khe khẽ, Khang nhìn cô gái
bên cạnh mình – trong bộ váy gợi cảm bị che lại bằng chiếc áo khoác dài, với từng
đường dây vẫn siết chặc bên dưới lớp vải. Có điều gì đó thật kiêu hãnh, thật
ngoan ngoãn, và cũng thật… bí ẩn.
CHƯƠNG 2 – TẬP 6: CẢM GIÁC MỚI DƯỚI BẦU TRỜI ĐÊM
Khang nhẹ nhàng mở cửa xe, đưa tay ra đỡ lấy Linh. Cô bước
xuống với sự hỗ trợ của anh, đôi chân khẽ nghiêng để giữ thăng bằng khi hai tay
vẫn bị giấu kín dưới lớp áo khoác dài. Gió đêm lướt qua, mang theo chút lạnh nhẹ
nhàng, làm tà váy bên trong khẽ lay động dưới lớp vải ngoài.
> “Mình đi dạo một chút nhé,” – Khang nói, ánh mắt anh dịu
dàng nhưng không giấu được chút gì đó… bí ẩn.
Linh gật đầu nhẹ. Cô bước từng bước chậm rãi, giày cao gót
gõ nhè nhẹ trên vỉa hè lát đá. Khang lùi lại phía sau, vừa đi vừa ngắm nhìn
dáng người phía trước – mái tóc xoăn nhẹ đổ xuống vai, váy lay theo từng bước,
và cả sự kiêu hãnh pha chút lúng túng khi bàn tay vẫn âm thầm bị trói phía sau.
Con đường trong công viên không một bóng người. Ánh đèn vàng
trải dài thành vệt mờ. Linh đi được vài bước thì bỗng khựng lại, người hơi khom
xuống như có điều gì vừa thoáng qua cơ thể. Cô quay đầu lại, đôi mắt mở to
trong ánh đèn mờ nhòe, một âm thanh mơ hồ bật lên từ sau lớp khẩu trang:
> “Ư…”
Chẳng cần nói gì nhiều, chỉ một ánh mắt nhìn về phía Khang –
đầy thắc mắc lẫn chút nghịch ngợm. Anh cười khẽ, tay vẫn cầm điều khiển trong
túi áo. Chế độ rung nhẹ của món dương vật run bên trong âm đạo cô gái đã được
kích hoạt, không quá mạnh, nhưng vừa đủ để khiến đôi chân thon kia phải bước chậm
lại và hơi khép vào bản năng.
Gió đêm vẫn thổi. Đèn đường vẫn vàng mờ. Và giữa khung cảnh
tưởng như yên bình ấy, có một trò chơi im lặng đang diễn ra – nơi mọi cảm giác
đều được nâng lên chỉ qua những cái nhìn, cử chỉ nhỏ và sự thấu hiểu không cần
lời nói.
CHƯƠNG 2 – TẬP 7: TRÒ CHUYỆN KHÔNG LỜI
Họ bước đến một chiếc ghế đá nằm khuất trong góc công viên,
nơi ánh đèn đường hắt xuống tạo nên vùng sáng mờ vừa đủ để nhìn nhau, nhưng
cũng đủ riêng tư để không ai để ý.
Khang dịu dàng đỡ Linh ngồi xuống, bàn tay anh đỡ lấy phần
khuỷu tay cô từ phía sau, khéo léo để không làm xộc xệch phần váy đang che chắn.
Linh ngồi nghiêng, vắt chéo chân một cách nữ tính – nhưng cũng là để giảm đi cảm
giác rung nhẹ đang đều đều len lỏi trong cơ thể.
Khang ngồi bên cạnh, ánh mắt thoáng lướt xuống đôi chân mảnh
khảnh đang bắt chéo của cô. Anh nghiêng người, một tay đặt nhẹ lên cổ chân Linh
rồi từ từ vuốt dọc theo bắp chân – không vội vàng, chỉ là một cái chạm đủ để
khiến người đối diện rùng mình trong im lặng.
> “Chân em hôm nay có vẻ run hơn mọi khi nhỉ,” – anh cười
khẽ, giọng nói thấp và trêu chọc.
Linh chỉ có thể ú ớ trong cổ họng – âm thanh bị chặn lại bởi
ball dương vật giả đang nằm yên trong miệng cô. Cô quay mặt đi, mái tóc dài khẽ
đổ về một bên, che mất một phần gương mặt đang đỏ lên vì xấu hổ.
Thỉnh thoảng, không báo trước, Khang lại bấm nhẹ điều khiển
trong túi áo. Và mỗi lần như vậy, Linh khẽ giật nhẹ người, đôi chân co vào sát
hơn, hai đùi ép lại theo phản xạ – miệng cô rên khẽ thành những tiếng "ư… ử…"
ngắn và nghẹn.
Khang chỉ mỉm cười – không ồn ào, không cần phải làm gì nhiều
hơn. Chỉ riêng việc ngồi cạnh một "nữ hoàng" đang bị giữ trong lớp áo
khoác kín đáo, trói gọn trong tư thế bất lực mà vẫn đầy kiêu hãnh, cũng đủ khiến
anh thấy cả đêm nay đáng nhớ.
CHƯƠNG 2 – TẬP 8: BÓNG HỒNG KHÁC
Khang khẽ nhíu mày, chợt nhớ ra điều gì đó, rồi quay sang
nói nhỏ:
> "Anh để quên điện thoại ngoài xe, đợi anh xíu
nha."
Linh khẽ gật đầu, ánh mắt vẫn lấp lánh qua lớp khẩu trang.
Cô ngồi yên bên ghế đá, không hề hay biết rằng tay Khang, trước khi rời đi, đã
để lại chiếc điều khiển nhỏ gọn bên cạnh cô – thứ có thể khuấy đảo toàn bộ cảm
giác trong cơ thể bất cứ lúc nào.
Khang thong thả bước đi, bóng lưng cao lớn dần khuất sau
hàng cây thấp dẫn ra bãi đậu xe.
Công viên vẫn vắng và yên, chỉ còn gió đêm mơn man trên làn
da Linh, luồn vào khe áo, qua lớp váy mỏng, khiến từng cảm giác như được khuếch
đại. Linh ngồi im lặng, đôi mắt lặng lẽ đảo nhìn xung quanh, tay vẫn bị giấu
kín trong túi áo khoác – dáng vẻ như một cô gái lặng lẽ chờ người yêu trong một
buổi tối bình thường, nếu không tính đến việc bên trong lớp áo ấy, mọi thứ đều
bị cố định và kích thích âm thầm.
Lúc ấy, từ phía lối đi dẫn đến hồ nước, một cô gái khác xuất
hiện – bước chân nhẹ nhàng nhưng đầy thu hút. Cô ấy cũng khoác một chiếc áo
khoác dài ngang đùi, nhưng bên trong là một bộ trang phục vô cùng táo bạo.
Áo là kiểu yếm cổ cao xanh ngọc, buộc dây sau gáy, tạo cảm
giác vừa cổ điển vừa hiện đại. Phần che ngực chỉ là hai mảnh vải hồng họa tiết
hoa nhỏ, nối vào nhau bằng dây mảnh và chuỗi hạt kim loại tinh xảo – vừa đủ
che, vừa khiến người ta tò mò. Phía sau hoàn toàn hở lưng, để lộ làn da mịn và
sống lưng mềm mại.
Thân dưới gần như chỉ còn một dải vải hồng buông phía trước,
mỏng nhẹ theo từng bước đi. Hai bên hông và phần sau là những dải dây nhỏ – gợi
liên tưởng đến khố chiến binh nữ nhưng lại mềm mại và phóng khoáng hơn.
Phụ kiện ánh kim lấp lánh theo từng cử động: vòng cổ choker
xanh ngọc viền vàng đính tua rua, vòng tay cùng tông và một dải dây đeo chân quấn
lấy đùi khiến từng bước đi trở nên uyển chuyển lạ thường.
Cô gái ấy vừa đi vừa nhìn quanh, ánh mắt thoáng dừng lại khi
thấy Linh đang ngồi một mình. Khoảng cách đủ xa để không thấy rõ mặt nhau,
nhưng cả hai cô gái – mỗi người trong một dáng vẻ đầy bí mật – như tỏa ra cùng
một loại khí chất: quyến rũ, táo bạo, và ẩn giấu điều gì đó chẳng ai đoán được.
CHƯƠNG 2 – TẬP 10: BÊN TRONG CHIẾC ÁO KHOÁC
Cô gái ngồi lặng vài giây sau khi chiếc khẩu trang được gỡ
xuống, đôi mắt vẫn chưa rời khỏi khuôn mặt đỏ bừng và chiếc ball gag dương vật
đang được cố giữ trong miệng Linh.
Một làn gió đêm nhẹ thoảng qua, thổi khẽ vào vạt áo khoác
dài của Linh, làm lớp vải hơi động đậy. Cô gái chợt cúi xuống nhìn kỹ hơn, rồi
khe khẽ nghiêng đầu, đôi môi thì thầm, như tự nói với chính mình:
> "Không lẽ... bên trong chiếc áo khoác này
là..."
Câu nói còn chưa dứt hẳn, tay cô đã nhẹ nhàng đặt lên mép áo
khoác, như thể bản thân cũng không tin nổi vào linh cảm của mình. Linh giật
mình, khẽ vặn người muốn tránh đi, nhưng với đôi tay bị trói khéo léo phía sau,
thân hình cô chẳng thể làm gì ngoài việc phát ra tiếng “ưm…” khe khẽ trong cổ họng
– van nài mà không thành lời.
Cô gái do dự giây lát, rồi chậm rãi kéo tà áo khoác sang hai
bên.
Lớp vải lụa đen tuyền bên trong dần lộ ra, bóng nhẹ dưới ánh
đèn công viên lấp lánh như dòng nước mượt. Ánh mắt cô gái chợt dừng lại nơi phần
dây quấn nổi bật – dây đỏ bản nhỏ đan chéo qua bầu ngực, tạo thành những giao
điểm hình chữ X gợi cảm giữa bờ vai và khuôn ngực đầy đặn của Linh. Một vòng
dây khác xiết ngang dưới ngực và lưng, cố định tư thế tay bị khoanh sau khiến
thân trên của Linh như ưỡn nhẹ về phía trước, phô bày trọn vẹn đường cong mềm mại.
Cô gái như nín thở.
Rồi ánh nhìn trượt dần xuống.
Tấm váy màu đen được thiết kế như chỉ đủ che những phần thiết
yếu – một bên tà váy rủ hờ hững, xẻ cao đến gần hông. Dưới lớp vải mong manh ấy,
chiếc dây đeo ánh vàng vắt ngang hông, đính phụ kiện kim loại nhỏ xinh, như tôn
lên vòng eo thon gọn của Linh. Mỗi chi tiết đều tinh tế đến mức như thể Linh
không chỉ được mặc để gợi cảm – mà còn là để được chiêm ngưỡng.
Cô gái nuốt nhẹ một ngụm nước bọt.
> “Chị… thật sự đang cosplay ngoài đời thật à? Hay đây là
một kiểu… thú vui khác?”
Linh đỏ mặt, ánh mắt chỉ biết cụp xuống, bờ vai hơi run nhẹ
dưới lớp dây, từng hơi thở gấp gáp dồn vào trong cổ họng, chỉ phát ra vài tiếng
“ư… ưm…” nhỏ.
Cô gái đưa tay ra định chạm nhẹ vào lớp dây đỏ – như muốn
xác nhận đó thật sự là thật – hay chỉ là một trò đùa thị giác…
CHƯƠNG 2 – TẬP 11: KHÔNG NGỜ ĐƯỢC LUÔN
Tiếng bước chân vọng lại từ bãi xe.
Khang vừa định trêu Linh vài câu vì để cô ngồi một mình thì
cảnh tượng trước mắt khiến anh khựng người. Dưới ánh đèn công viên lờ mờ, Linh
đang ngồi trên ghế đá – áo khoác đã bị tháo hẳn, lộ ra toàn bộ trang phục táo bạo
bên trong và những vòng dây đỏ vắt chéo quanh thân thể. Trước mặt cô, một cô
gái lạ đang đứng, vẻ mặt vừa ngạc nhiên vừa... thích thú.
Khang chỉ biết đưa tay lên vỗ nhẹ vào trán mình, lắc đầu:
> “Trời ơi… chưa tới năm phút…”
Anh bước nhanh lại, ánh mắt thoáng nghiêm:
> “Cô đang làm gì vậy?”
Cô gái kia hơi giật mình, quay lại, tay vẫn cầm một bên tay
áo khoác Linh vừa gỡ:
> “À… tôi thấy cô ấy ngồi một mình, không nói được… rồi
thấy cái điều khiển ở cạnh nên… tôi đoán chắc là… không ngờ là thật…”
Linh lúc này đỏ bừng mặt, ánh mắt né tránh, cơ thể như muốn
rút lại nhưng hai tay vẫn bị trói chặt sau lưng, chỉ có thể hơi nghiêng đầu và
khẽ rên một tiếng ú ớ.
Khang thở dài một cái rõ nặng:
> “Linh mà yên ổn ở một chỗ thì đâu còn là Linh nữa…”
Anh không vội che lại. Chiếc áo khoác đã tuột xuống ghế, và
anh biết... chuyện đã lộ thì lộ hẳn. Khang chỉ tiến đến gần, đứng chắn nhẹ phía
trước Linh như một tấm chắn vô hình, rồi nhìn thẳng cô gái:
> “Cảm ơn vì lo lắng. Nhưng cô ấy không sao. Đây là một
trò chơi… giữa tụi tôi thôi.”
Cô gái hơi nheo mắt, ánh nhìn lướt một vòng trên người Linh,
từ những sợi dây đến bộ váy như chỉ cần gió thổi là bung ra, rồi khẽ nhếch môi:
> “Không sao thật à? Cũng… thú vị đó.”
Cô cười nhẹ, ánh mắt vẫn không giấu nổi sự tò mò.
CHƯƠNG 2 – TẬP 12: TRAO LIÊN HỆ
Cô gái đứng đối diện Linh và Khang lúc này vẫn chưa rời mắt
khỏi những sợi dây đỏ đang siết nhẹ quanh thân thể Linh. Cô chậm rãi ngồi xuống
mép ghế đá, hơi nghiêng đầu quan sát kỹ hơn, giọng nói pha chút tinh nghịch:
> “Hai người chơi kiểu này lâu chưa vậy? Nhìn chị ấy như
đang cosplay mà cũng như… bị giữ luôn á.”
Khang đáp nhẹ, giọng trầm ổn:
> “Cũng một thời gian rồi. Tụi tôi có thỏa thuận rõ ràng,
chơi an toàn, và cả hai đều vui.”
Cô gái gật gù, ánh mắt thoáng lấp lánh:
> “Vậy là... tự nguyện? Không ép buộc gì chứ?”
Linh khẽ “ưm” một tiếng từ sau ball, ánh mắt nghiêng qua
Khang như xác nhận. Khang mỉm cười:
> “Tụi anh không làm gì quá giới hạn. Có luật riêng cả.”
Không khí thoáng dịu xuống, cô gái cười nhẹ, ngồi thẳng lại,
rồi bất ngờ chìa tay ra:
> “Vậy… cho em xin số anh được không? Em là Trang. Em thấy
cái vibe này lạ mà hay á. Biết đâu em cũng hợp...”
Khang nhìn bàn tay đưa ra, rồi liếc sang Linh – cô không phản
ứng gì ngoài ánh mắt ngơ ngác. Anh lấy điện thoại ra, mở màn hình:
> “Được. Ghi đi.”
Trang vui vẻ rút điện thoại, hai người trao đổi số rất nhanh
chóng. Trước khi đứng dậy, cô còn liếc thêm lần cuối, ánh mắt vẫn không giấu được
sự hào hứng:
> “Có gì hôm nào cho em xem thêm mấy cái ‘luật’ đó nha.
Biết đâu em cũng muốn chơi…”
Cô cười, khẽ nháy mắt rồi xoay người bước đi, để lại hai người
ngồi trên ghế đá – một người vẫn ngồi im bị trói, một người thì nhìn theo bóng
cô gái vừa khuất dần sau lối đi, ánh mắt khẽ nheo lại như đang suy tính điều gì
đó.
CHƯƠNG 2 – TẬP 13: LỜI DỖ DÀNH KHÔNG TIẾNG
Sau khi cô gái lạ rời đi, không gian quanh ghế đá lại trở
nên yên ắng. Khang vẫn còn nhìn theo bóng dáng đó một lúc, còn Linh thì ngồi
yên bên cạnh – vẻ mặt đỏ nhẹ, mắt đảo sang anh rồi lại cúi xuống, hai má phồng
lên một chút như đang giận hờn.
Cô không nói gì được, chỉ "ưm" khẽ trong cổ họng.
Thế nhưng ánh mắt thì nói lên tất cả – một chút bối rối, một chút ghen, một
chút trách yêu.
Khang quay sang, thấy ánh mắt đó liền bật cười nhẹ. Anh
nghiêng người về phía Linh, thì thầm bên tai:
> “Ghen đó hả? Chỉ là xin số thôi mà. Anh có làm gì đâu.”
Linh quay mặt đi, ú ớ phản đối. Nhưng vì bị trói nên chỉ có
thể vùng vai khẽ và phát ra tiếng “ưưm” trong cổ họng, như muốn nói: “Không
thèm, mà cũng không cho!”
Khang đưa tay lên vuốt nhẹ má Linh, giọng nói dịu dàng hơn:
> “Ngoan mà. Của anh là của anh. Em buộc vậy rồi thì trốn
đi đâu được nữa chứ?”
Anh cười khẽ, rồi còn nhéo nhẹ mũi cô một cái. Linh bĩu môi,
mắt lườm yêu. Khang tiếp tục vỗ nhẹ lên đùi cô, ngồi sát lại gần hơn, vừa thì
thầm vừa nắm tay Linh – dù tay cô vẫn bị trói sau lưng.
> “Chịu khó chút nữa. Về nhà anh mở trói, dỗ gấp đôi, chịu
chưa?”
Linh không gật, cũng không lắc. Chỉ cúi đầu khẽ nghiêng vào
vai anh, mặc cho áo khoác rộng đã bị tháo ra từ trước để lộ toàn bộ dáng người
bị trói. Cảnh vật quanh công viên vẫn tĩnh lặng, chỉ có tiếng gió và ánh đèn
khuya rọi nhẹ qua hai người – một kẻ vẫn lạnh lùng trêu chọc, một người thì im
lặng… mà không hề giấu được vẻ ghen đáng yêu đầy nữ tính.
CHƯƠNG 2 – TẬP 14: TỪNG KHUÔN HÌNH GIỮ LẠI BÓNG HỒNG
Khang bất ngờ lấy điện thoại ra, ánh mắt sáng lên thích thú.
> “Anh chụp vài tấm kỷ niệm nha? Cảnh đêm đẹp quá, không
chụp thì uổng lắm.”
Linh hơi nghiêng đầu, ánh mắt thoáng ngại ngùng. Cô khẽ “ưm”
một tiếng trong cổ họng, đôi chân mảnh mai đổi thế đứng nhẹ nhàng như ngầm đồng
ý.
Không còn áo khoác che chắn, từng đường cong trên người Linh
dưới ánh đèn mờ của công viên được tô vẽ thêm bằng chính sự tự tin và vẻ mềm mại.
Khang lùi ra xa vài bước, giơ máy lên, ngắm nhìn nàng qua ống kính.
Linh đứng chếch người, ánh mắt liếc nhìn Khang, mái tóc xoăn
dài buông lơi theo gió. Những sợi dây đỏ tinh tế vẫn ôm lấy phần thân trên, nổi
bật trên nền váy dạ hội đen bóng – nơi từng đường xẻ tà táo bạo và phụ kiện kim
loại ánh vàng tạo nên vẻ đẹp vừa bí ẩn, vừa quyến rũ.
Khang bấm máy liên tục. Mỗi lần bấm là một khoảnh khắc được
giữ lại: khi Linh ngước nhìn, khi cô khẽ xoay người, hay khi ánh sáng lướt qua
làn da trắng mịn khiến cả khung hình như nhuộm một màu mê hoặc.
Sau vài phút, anh hạ máy xuống, bước đến gần.
> “Đẹp lắm… Anh mà là nhiếp ảnh gia chắc phá đảo luôn rồi.”
Linh khẽ nghiêng đầu, “ưm” khẽ như đang trách yêu. Khang cười,
đưa tay nhẹ nhàng đỡ lấy vai cô, dìu từng bước ra xe.
Giờ thì đêm đã khuya, áo khoác cũng không còn, và Linh –
trong hình thái bị trói đầy nghệ thuật ấy – bước đi giữa bóng tối mờ ảo, như một
nữ hoàng được bao quanh bởi ánh trăng.
Dáng đi của cô đầy kiêu hãnh, bước chân vững nhưng nhẹ, và từng
ánh nhìn của Khang đều dừng lại ở nàng – vừa trân trọng, vừa tự hào. Giữa lòng
phố vắng, Linh như một bóng hồng dạo bước giữa thinh lặng, để lại dư âm khó
quên cho cả đêm dài.
CHƯƠNG 2 – TẬP 15: SAU ĐÊM DẠO PHỐ
Trở về nhà, đèn hành lang chỉ còn ánh vàng dịu nhẹ phủ lên
sàn gỗ bóng loáng. Cánh cửa vừa khép lại sau lưng, Khang khẽ cúi người tháo đôi
giày cao gót cho Linh, rồi nhẹ nhàng vòng tay qua eo cô, bế bổng lên như thể cả
thế giới trong tay anh lúc này chỉ còn nàng.
Linh nằm gọn trong vòng tay ấy, mái tóc xoăn xõa xuống vạt
áo, còn đôi mắt thì khép hờ vì mỏi mệt sau một đêm dài. Bộ váy dạ hội đen tuyền
vẫn còn bồng bềnh theo từng bước chân Khang, các dải dây đỏ vẫn ôm lấy cơ thể
cô như một món trang sức bí ẩn.
Anh đặt Linh nhẹ nhàng lên giường, ánh mắt dịu lại. Rồi ngồi
xuống cạnh mép giường, đưa tay chạm vào nút buộc dây đầu tiên.
“Ngoan nào, để anh tháo cho.”
Từng vòng dây được tháo ra chậm rãi – không vội, không mạnh
– như đang gỡ bỏ một lớp cảm xúc đã đong đầy. Dây trượt khỏi vai, dọc theo bờ
lưng mảnh khảnh, rồi rơi xuống nệm như những dải ruy băng của một vở diễn vừa
khép màn.
Linh khẽ thở ra, thân người thả lỏng hơn khi các lớp trói được
gỡ bỏ. Đến khi tháo xong chiếc ball trong miệng, đôi môi cô đã hơi khô, Khang
liền cúi xuống hôn lên trán, vừa dịu dàng vừa chăm sóc:
“Giỏi lắm. Em làm rất tốt.”
Linh hé mắt nhìn anh, mỉm cười nhẹ, môi mấp máy nhưng vẫn
chưa thể nói thành lời. Ánh đèn ngủ dịu dàng đổ bóng lên hai người, như phủ một
tấm màn ấm áp sau bao điều cuồng nhiệt.
Khang lấy khăn mềm lau sạch vết hằn trên da, rồi kéo chăn phủ
nhẹ lên người Linh.
Đêm ấy không còn gì ồn ào nữa. Chỉ còn tiếng thở đều, và khoảng
lặng bình yên – nơi một cô gái vừa được gỡ trói, không chỉ ở cơ thể… mà cả
trong lòng.
CHƯƠNG 2 – TẬP 16: VŨ KHÚC ĐỎ TRÓI
Một tuần trôi qua kể từ đêm dạo phố đầy bí ẩn, căn nhà của
Khang và Linh vẫn ngập tràn sinh khí – mỗi góc nhỏ đều mang hơi thở sáng tạo và
táo bạo. Khang thời gian này có nhắn tin trao đổi thêm với Trang – cô gái gặp
hôm trước – thậm chí còn gửi luôn địa chỉ nhà, với lý do “trao đổi concept cho
nhóm sáng tạo nội dung”.
Còn Linh, sáng nay đang quay TikTok trong phòng khách, nắng
sớm xuyên qua rèm cửa phản chiếu lên làn da trắng mịn và bộ đồ rực rỡ cô đang mặc.
Đó là một set đồ biểu diễn mang đậm hơi thở phương Đông:
• Bandeau đỏ rực ôm trọn vòng ngực, điểm xuyết chuỗi
đá và hạt vàng nhỏ lủng lẳng, tạo nên sự chuyển động uyển chuyển theo từng cái
lắc vai.
• Phía dưới là lớp voan đỏ xuyên thấu buộc hờ ở hông,
tà váy rủ mềm như sương, nhưng giữa hai tà hoàn toàn để lộ, chỉ còn một dây
mãnh của quần chip T lộ ra ở hông.
• Khăn đội đầu đỏ viền vàng, vòng tay mảnh và dây xích
nhỏ vòng eo – tất cả phối lại như một nàng công chúa múa trong hoàng cung Ba
Tư, đẹp đến mức khiến thời gian khựng lại vài nhịp.
Đúng lúc đó, Khang từ cửa bước vào, tay cầm một cuộn dây mềm
màu đỏ sẫm.
“Hôm nay anh có mua dây mới nè. Cho anh trói em nha?”
Linh hơi đỏ mặt, nhưng mắt lại ánh lên vẻ mong chờ. Cô chỉ
khẽ gật đầu.
Khang tiến đến, nhẹ nhàng đặt cuộn dây xuống, rồi xoay người
Linh lại, bắt đầu từng động tác quen thuộc – chính là cách trói anh từng dùng
đêm ấy, khi dạo phố cùng Linh dưới ánh đèn công viên:
• Tay Linh được kéo ra sau, khoanh lại, tạo thành một
vòng ôm chặt lưng.
• Dây bản nhỏ màu đỏ quấn chéo qua hai bầu ngực, siết
nhẹ và tạo thành các điểm giao hình chữ X giữa vai và ngực, khiến phần ngực được
tôn lên đầy đặn như đang nâng đỡ bởi chính sợi dây.
• Một vòng dây lớn đi qua vai và dưới ngực, đan chéo lại
với nhau ngay giữa trung tâm, tạo cảm giác như cả phần thân trước đang được
nâng đỡ bởi một cấu trúc vô hình.
• Dây chạy dài từ vai xuống lưng, giữ tay cố định và
giữ cho dáng đứng của Linh tự nhiên nhưng đầy kiêu hãnh – một thế đứng khiến
người đối diện phải dừng ánh nhìn.
Khi xong, Khang lùi lại vài bước ngắm nhìn kiệt tác vừa hoàn
thành. Giữa căn phòng, cô gái ấy – với bộ vũ phục đỏ rực và những sợi dây đan
thành họa tiết trên cơ thể – hiện lên như một vũ công bị trói trong chính màn
múa của mình, đẹp đến nghẹt thở.
“Đẹp quá…” – Khang thì thầm, như chính anh cũng bị trói bởi
cảnh tượng trước mặt.
CHƯƠNG 2 – TẬP 17: CÁO NHỎ PHIÊU VŨ
Sau khi hoàn thành việc trói, Khang vẫn đứng lùi lại, mắt lướt
nhẹ theo từng đường dây ôm sát cơ thể Linh. Bộ bandeau đỏ rực và tà váy mỏng
manh khiến hình thể cô như ẩn như hiện, mỗi chuyển động nhỏ đều tạo ra những nhịp
điệu gợi cảm đầy mê hoặc.
Bỗng ánh mắt anh dừng lại.
Phía sau lớp vải voan buộc hờ, ở phần mông tròn trịa và cong
kiêu kỳ ấy… có gì đó lấp ló. Một chút lông mềm mại ánh bạc nhẹ nhàng vẫy đuôi
khi Linh xoay người nhẹ theo nhịp thở.
Khang khẽ nhíu mày, rồi cúi xuống vạch nhẹ lớp vải sau hông.
Ngay lập tức, anh bật cười khẽ.
“Ra là vậy… Em tính cosplay thành cáo Ai Cập à?”
Linh giật mình, má đỏ bừng vì bị phát hiện bí mật nho nhỏ.
Chiếc đuôi cáo có đầu cắm kim loại bóng mượt, gắn khéo léo vào cơ thể cô từ trước
– như một món phụ kiện gợi tình mà cũng trêu chọc ánh nhìn người đối diện.
“Xem ra ai đó còn chuẩn bị trước cả anh luôn rồi,” – Khang vừa
cười vừa ghé lại gần.
Không để cô gái kịp ú ớ gì thêm, Khang mở ngăn tủ gần đó và
lấy ra ball gag hình dương vật giả – món đồ quen thuộc nhưng luôn khiến Linh ngại
ngùng.
“Nào… há miệng ra đi, cáo nhỏ của anh.”
Linh khẽ rùng mình, nhưng rồi vẫn ngoan ngoãn hé miệng, ánh
mắt lấp lánh dưới hàng mi cong. Khang đưa nhẹ phần đầu vào miệng cô, cảm nhận
đôi môi ấm áp khép lại xung quanh, rồi vòng tay ra sau gáy, nhẹ nhàng gài khóa
cố định.
“Ưm…” – Một tiếng khẽ bật ra, bị giữ lại ngay từ cổ họng.
Trước mặt anh bây giờ, Linh không chỉ là một cô vũ công bị
trói – mà là một cáo nhỏ Ai Cập, bí ẩn, quyến rũ, và đầy cám dỗ, khiến từng hơi
thở trong phòng cũng nóng dần lên.
CHƯƠNG 2 – TẬP 18: VŨ ĐIỆU DÀNH RIÊNG CHO ANH
Căn phòng khi ấy chỉ còn ánh đèn vàng nhẹ hắt lên nền gạch
nâu trầm, phản chiếu ánh bạc từ chiếc đuôi cáo sau lưng Linh cùng lớp voan đỏ
rung nhè nhẹ theo từng hơi thở.
Khang ngồi lùi lại trên ghế, tay khoanh trước ngực, ánh mắt
nhìn Linh đầy mê đắm.
“Giờ thì… nhảy cho anh xem đi, cáo nhỏ của anh.”
Linh đứng đó – toàn thân bị trói gọn gàng, hai tay khoanh
sau lưng, bầu ngực ưỡn lên căng tròn như khiêu khích. Phần dây đỏ quấn chéo qua
từng đường cong cơ thể tạo nên thứ cảm giác vừa bị kìm hãm, vừa tràn đầy quyền
lực gợi tình. Chiếc ball gag nơi miệng khiến mỗi hơi thở chỉ còn là tiếng “ưm”
khẽ vang, như dội vào không gian căng nén.
Và rồi… Linh bắt đầu chuyển động.
Từng bước chân nhẹ nhàng như lướt trên cát nóng. Phần eo lắc
nhịp nhàng, tà váy voan xuyên thấu đong đưa phô diễn toàn bộ phần đùi trần mịn
màng. Mỗi lần hông xoay, chiếc đuôi cáo sau lưng cũng khẽ ve vẩy, như chính cô
là một sinh vật mê hoặc vừa từ sa mạc thần thoại bước ra.
Dây xích nhỏ nơi eo rung lên từng tiếng khẽ.
Mỗi cú xoay người, chuỗi hạt dưới bandeau rung nhẹ, bầu ngực
rung theo trong dây trói, như muốn thoát ra mà không được.
Khang nuốt khan.
Linh xoay người lại, quay lưng về phía anh, hất nhẹ mái tóc
dài xoăn uốn. Lưng trần cong lên như cánh cung, đuôi cáo khẽ rung nhẹ.
“Ưmmm…” – Một tiếng rên đầy ngẫu hứng thoát khỏi miệng cô, bị
giữ lại trong lớp ball, càng làm tăng thêm độ ngột ngạt và quyến rũ.
Và rồi kết thúc bằng một cú xoay chậm, đôi mắt Linh nhìn thẳng
vào Khang, ngước lên như đang dâng tặng anh toàn bộ màn trình diễn chỉ dành
riêng cho mình.
Khang mỉm cười, thở dài một hơi thật nhẹ:
“Đúng là… chỉ có em mới khiến người ta muốn giữ mãi không
buông.”
CHƯƠNG 2 – TẬP 19: CÁO NHỎ NỔI LOẠN
Sau khi hoàn tất vũ điệu gợi cảm đến nghẹt thở, Linh bước về
phía Khang – người vẫn đang ngồi dựa vào mép giường, ánh mắt chưa kịp rời khỏi
từng chuyển động vừa rồi.
Cô tiến đến chậm rãi, từng bước quỳ nhẹ nhàng trên sàn, đôi
chân thon dài lướt sát theo mép giường. Khi chỉ còn cách anh một sải tay, Linh
đưa hai chân trắng nõn lên, đặt nhẹ lên ngực Khang.
Ánh mắt hai người chạm nhau.
Khang nhướng mày, chưa kịp phản ứng thì Linh đã đạp nhẹ một
cái – không mạnh, chỉ đủ làm anh bất ngờ ngã ra giường, lưng tiếp đất mềm mại
trong tiếng cười khẽ.
“Em làm loạn rồi đó nha…” – Khang vừa thở ra, vừa nhìn cô
gái đang từ từ trèo lên người mình.
Linh, vẫn bị trói tay ra sau, vẫn đeo ball đỏ nơi miệng, giờ
đây quỳ bẹp trên người anh, thân người đổ nhẹ về phía trước, mái tóc xoăn dài
rũ xuống phủ lấy ngực Khang.
Cô ú ớ vài tiếng – tiếng rên bị nghẹn trong lớp ball nghe
như cố ý trêu chọc. Mắt ánh lên vẻ ranh mãnh, gò má ửng hồng, đôi đùi trắng mịn
ghì sát lấy hông Khang, cơ thể nóng ran như muốn áp chặt.
“Ưm… Ưmm~” – Âm thanh khẽ khàng bật ra, như lời mời gọi
không cần ngôn từ.
Khang bật cười, tay chống nhẹ lên giường, ngước nhìn lên:
“Cáo nhỏ của anh hôm nay dữ quá nha…”
Linh không đáp, chỉ nghiêng đầu, cười bằng mắt rồi nhích
hông lên nhẹ một nhịp như khiêu khích – vừa trêu, vừa chờ xem anh sẽ phản ứng
ra sao.
CHƯƠNG 2 – TẬP 20: KẺ CẦM DÂY PHẢN CÔNG
Cơ thể Linh vẫn còn khẽ nhấp nhô, dáng quỳ mềm mại trên người
Khang, ánh mắt trêu ngươi nhìn xuống. Hai tay cô vẫn bị trói sau lưng, nên mọi
chuyển động đều càng làm thân thể thêm uốn lượn gợi cảm.
Khang khẽ bật cười, ánh mắt chuyển từ ngực Linh lên gương mặt
cô – ánh nhìn bình thản nhưng lại sáng lên vẻ tinh nghịch đầy chủ ý.
Không báo trước, Khang đưa hai tay lên, nhẹ nhàng nhưng dứt
khoát giữ lấy vòng eo thon nhỏ đang lượn lờ phía trên anh. Lực siết không quá mạnh,
nhưng đủ khiến Linh hơi mất thăng bằng, khẽ “ưm” một tiếng trong miệng.
Chỉ một giây sau…
“Giờ thì đến lượt anh nha.”
Anh nghiêng người, xoay ngược thế trận trong chớp mắt. Linh
bị đẩy nhẹ sang một bên, rồi cả cơ thể cô bị vật xuống giường, lưng áp vào nệm,
mái tóc xõa bung như suối trải dài. Dáng nằm ấy vừa bất lực, vừa đầy nữ tính.
Hai tay bị trói khiến cô không thể chống đỡ, cơ thể bị ép xuống
theo đúng dáng “kẻ bị bắt giữ”. Cô khẽ cựa quậy nhưng không chống cự, ánh mắt mở
to bất ngờ rồi dần dần cụp xuống ngượng ngùng.
Khang chống một tay bên cạnh đầu cô, tay kia vẫn giữ lấy eo
cô, mặt áp sát lại gần, giọng trầm thấp nhưng ngọt như rót mật:
“Làm cáo hoài không mệt hả? Cẩn thận kẻ cầm dây sẽ không cho
em thoát lần sau đâu…”
Linh ú ớ rên nhẹ, đôi mắt long lanh như muốn giấu đi nụ cười
đang tràn ra. Cô vặn người nhẹ trong tư thế bị đè, nhưng càng cựa, chiếc ball
trong miệng lại càng ép tiếng rên rỉ êm ái phát ra – như một kiểu phản kháng dịu
dàng mà quyến rũ đến tột cùng.
CHƯƠNG 2 – TẬP 21: KHÁCH KHÔNG MỜI MÀ ĐẾN
Tiếng chuông cửa đột ngột vang lên — “Ping pong~”
Không gian vừa ấm lên với hơi thở rối loạn và ánh mắt trêu
ghẹo giữa hai người, giờ bỗng khựng lại. Khang nhíu mày, ánh mắt lướt về phía cửa
chính đầy khó chịu.
“Trời đất… Ai lại làm phiền đúng lúc này vậy không biết…”
Anh thở dài một hơi, quay sang Linh – lúc này vẫn đang nằm
trên giường, hai tay bị trói ngoan ngoãn, cơ thể gợi cảm ép sát vào nệm, ánh mắt
bất ngờ rồi lo lắng nhìn anh, miệng vẫn bị chặn bởi chiếc ball.
Khang cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô, dỗ dành:
“Ngoan. Đợi anh chút nha.”
Rồi anh nhanh chóng rời phòng, bước ra hành lang với dáng vẻ
vội vàng. Ra đến cửa chính, anh điều chỉnh nét mặt lại cho bình thường nhất có
thể, rồi mở khóa.
Cánh cửa hé ra — và người đứng đó là… Trang.
Cô gái tóc đen buông dài, mặc váy nhẹ màu be nhã nhặn, tay
xách túi nhỏ, mặt mỉm cười:
“Chào anh, bất ngờ không?”
Khang hơi giật mình, mắt mở to trong thoáng chốc.
“À… Trang? Ờ, bất ngờ thật đấy! Em tìm được nhà rồi à?”
“Dạ, anh cho địa chỉ mà. Em đi ngang khu này tiện nên ghé
luôn.”
Khang ngập ngừng một chút, rồi nở nụ cười lịch sự:
“Ừ, vậy… mời em vào. Ngồi tạm ở sofa ha.”
Anh nghiêng người, Trang bước vào, mắt liếc quanh không gian
đầy tò mò. Căn nhà tuy đơn giản nhưng có nét chỉn chu, và phòng khách là nơi nổi
bật nhất với bộ sofa đen, bàn kính ở giữa cùng ánh đèn vàng dịu nhẹ.
Trang ngồi xuống, đặt túi bên cạnh rồi tự nhiên hỏi:
“Anh sống một mình à?”
Khang thoáng liếc về phía hành lang – nơi Linh vẫn còn đang
bị trói trong phòng ngủ – rồi cười gượng:
“Ờ… mà hồi trước khi quen Linh thôi, giờ thì anh sống chung
với Linh".
Tập 22 – Khách Bất Ngờ
Trang ngồi xuống ghế sofa, đưa mắt nhìn quanh rồi hỏi:
“Ủa, chị Linh đâu rồi anh Khang?”
Khang ngả nhẹ người ra sau, cười gượng:
“À, Linh đang trong phòng á… Anh nghĩ giờ chắc em ấy chưa
nói chuyện được đâu.”
Trang hơi nghiêng đầu:
“Ủa sao vậy anh?”
Khang không trả lời ngay, chỉ quay đầu hướng về phía phòng,
gọi với vào bằng giọng nửa đùa nửa nghiêm:
“Linh ơi, có người muốn gặp em nè, ra đây chút đi.”
Trong phòng, Linh nghe thấy thì khựng lại, cả người vẫn
trong tình trạng bị trói, đeo ball, váy xẻ táo bạo… gương mặt đỏ ửng vì ngượng.
Gặp một người lạ thì đã ngại, đằng này còn là… Trang!
Khang như đoán trước được tâm lý cô, tiếp lời:
“Không sao đâu, người quen mà. Ra đây đi em.”
Một lát sau, cánh cửa phòng hé mở, Linh bước ra, chậm rãi và
đầy ngại ngùng. Tay vẫn bị trói sau lưng, dáng đi uyển chuyển trong bộ váy đỏ,
chiếc ball dương vật vẫn nằm giữa môi, không nói được lời nào – chỉ khẽ cúi đầu
nhìn Trang đầy e dè.
Trang tròn mắt ngạc nhiên, im lặng vài giây rồi bật cười nhẹ,
ánh mắt đảo qua khắp dáng vẻ của Linh – từ trang phục cho tới cách bị trói. Rồi
cô quay sang Khang, gật gù:
“À… thì ra là vậy. Vậy nên chị Linh mới không nói được đó hả?”
Cô vừa nói vừa cười thích thú, tay chống cằm nhìn Linh như
thể đang thưởng thức một tác phẩm nghệ thuật sống động.
Tập 23 – Lời Đề Nghị Ngọt Ngào
Linh bước chậm rãi tới ghế, rồi nhẹ nhàng ngồi xuống ghế đối
diện với Khang và Trang. Vẫn còn bị trói tay sau lưng và ngậm ball, nhưng dáng
ngồi của cô lại cực kỳ kiêu kỳ, thanh thoát – như một vũ công vừa bước xuống từ
sân khấu ánh sáng.
Trang nghiêng đầu nhìn Linh thêm một lúc, rồi bất chợt lên
tiếng:
“Thật ra… dạo gần đây em cũng tìm hiểu kha khá về mấy kiểu
vui đùa giống hai người rồi đó. Nhìn thì có vẻ hơi ngại thiệt, nhưng em thấy
thú vị lắm. Em muốn thử tham gia… nếu được thì cho em dọn về sống chung luôn
nha? Ở một mình riết buồn muốn chết.”
Linh nghe đến đó thì hơi giật mình, ánh mắt liếc sang Khang,
rồi lại quay sang nhìn Trang đầy dè chừng. Không thể lên tiếng, nhưng trong ánh
mắt cô đã rõ nét một chút… ghen.
Không nói một lời, Linh từ từ đứng dậy, rồi bất ngờ bước tới
sát Khang. Cô xoay người, nhẹ nhàng ngồi lên đùi anh – tay vẫn bị trói gọn sau
lưng, nhưng động tác lại đầy tự nhiên và đậm nét “đánh dấu chủ quyền”. Đôi chân
vắt chéo, mái tóc dài lướt nhẹ qua vai anh, đầu hơi nghiêng, ánh mắt lướt qua
Trang – vừa thách thức, vừa yêu kiều.
Khang cười nhẹ, tay khẽ đặt lên eo Linh để giữ thăng bằng
cho cô, ánh mắt anh thì chỉ khẽ liếc qua Trang, như muốn hỏi:
“Ừm… em tính sao nè?”
Tập 24 – Gật Đầu Cho Thêm Một Bé
Trang bật cười khúc khích, có chút ngượng ngùng nhưng cũng
khá thẳng thắn:
“Ây, chị Linh ơi, chị đừng lo nha. Anh Khang vừa đẹp trai lại
tinh tế thế này, đáng lý phải có 10 người yêu mới đúng á. Thêm em nữa cũng đâu
có gì quá đâu, đúng không anh chị?”
Cả hai cùng quay sang nhìn Khang. Anh chàng được khen tới tấp
chỉ biết cười ngượng, tay gãi đầu, lúng túng đáp:
“Này thì… anh đâu có quyền quyết đâu. Em hỏi Linh thử coi,
chứ anh bó tay luôn á.”
Trang chuyển ánh mắt sang Linh. Cô gái vẫn ngồi vắt chân
trên đùi Khang, gò má ửng hồng nhẹ. Lúc đầu, ánh mắt Linh thoáng chút lưỡng lự.
Nhưng sau vài giây suy nghĩ, cô khẽ gật đầu một cái – chậm rãi mà chắc chắn.
Không phải vì không ghen, mà bởi Linh hiểu rõ: có thêm một
người cùng tần số, cùng chơi, cùng hiểu – thì vui mà. Mà vui thì tại sao không?
Trang mỉm cười, nhẹ nhàng thở ra như trút được gánh nặng, rồi
cả ba cùng ngồi thêm một lúc. Khang và Trang trò chuyện rôm rả, còn Linh thì chỉ
biết gật gật, lắc lắc, chêm thêm mấy ánh mắt siêu biểu cảm – đủ để hiểu cô đang
vui, và cũng đang “kiểm soát tình hình”.
Một lúc sau, Khang khẽ vòng tay qua eo Linh, dẫn cô ra cửa
tiễn Trang về. Đêm đã xuống sâu, không gian yên ắng, chỉ còn lại ánh đèn vàng
dìu dịu trong phòng khách.
Khang khép cửa lại, quay sang nhìn Linh rồi trêu nhẹ:
“Em cho anh có thêm một bé nữa hả? Không ghen gì hết trơn
luôn á?”
Linh lắc đầu, ánh mắt hơi liếc lên đầy tinh quái. Không cần
nói lời nào, nhưng ánh mắt ấy như đang bảo:
“Ghen á? Có… mà không nói đâu. Miễn anh ngoan, thì có mấy bé
cũng được.”
Khang bật cười, khẽ vuốt nhẹ lưng cô một cái – mọi thứ như
bước vào một giai đoạn mới, nhiều màu sắc hơn, và cũng nhiều bất ngờ hơn.
Tập 25 – Nghịch Ngợm Dưới Ánh Đèn Phòng
Khang nhẹ nhàng bế Linh từ phòng khách vào phòng ngủ. Tay cô
vẫn bị trói sau lưng, cơ thể mềm mại nằm ngoan trong vòng tay anh. Khi đặt Linh
xuống giường, cô khẽ rên một tiếng nhỏ vì tư thế nằm ngửa khiến phần ngực bị đẩy
lên rõ rệt, phập phồng qua lớp bandeau đỏ rực như đang khiêu khích.
Khang nằm xuống bên cạnh, chống một tay lên gối, tay kia thì
tinh nghịch vẽ vòng nhẹ lên phần đỉnh vải căng tròn. Anh vừa làm vừa chọc khẽ,
giọng trầm thấp pha chút trêu ghẹo:
“Ừ thì em ghen đó, nhưng ghen mà còn ưỡn thế này là sao? Định
dụ anh không cho ai vô team nữa đúng không?”
Linh chỉ biết rên khẽ trong cổ họng, ánh mắt lườm yêu đầy bất
lực, còn Khang thì bật cười, cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô một cái, dịu dàng
như đang dỗ một nàng công chúa nghịch ngợm.
Trong căn phòng với ánh đèn dịu nhẹ, không khí giữa hai người
vừa thân mật vừa đầy cảm xúc – như một bản nhạc không lời chỉ hai người hiểu,
và đang cùng nhau chơi theo đúng tông riêng của họ.
Một hồi sau, khi cả hai đã thấm mệt, Khang khẽ cúi đầu nói
nhỏ:
“Ngủ luôn tới sáng trong tư thế này nha em…”
Anh nhẹ nhàng đỡ đầu Linh, rồi luồn một tay xuống dưới cổ
cô, để cô tựa hẳn vào cánh tay mình. Linh xoay người lại, áp mặt vào ngực
Khang, dáng nằm ngoan ngoãn như một nàng mèo nhỏ tìm hơi ấm. Chiếc tà váy mỏng
xẻ cao trượt nhẹ theo chuyển động, rủ xuống nệm, để lộ phần bánh bao mềm mại
phía sau một cách tự nhiên, không chút gượng ép.
Khang mỉm cười, đưa tay còn lại vuốt nhẹ lên bờ mông tròn đầy
ấy một cách dịu dàng như thay cho lời chúc ngủ ngon. Không gian trở nên yên ắng,
chỉ còn lại hơi thở ấm áp hòa quyện của hai người.
Chỉ trong chốc lát, cả hai đã chìm vào giấc ngủ – bình yên,
lặng lẽ nhưng đầy gắn bó, như thể thế giới bên ngoài chẳng còn quan trọng nữa.
Tập 26 – Buổi Sáng Dịu Dàng
Sáng hôm sau, ánh nắng sớm dịu nhẹ rọi qua rèm cửa, lướt nhẹ
trên gương mặt Linh đang say ngủ. Cô khẽ cựa mình, đôi mắt mở ra, ngơ ngác nhìn
xung quanh. Cơ thể vẫn còn bị trói mềm, đầu hơi nghiêng sang một bên, chiếc
ball vẫn đeo nơi miệng khiến cô chỉ có thể ú ớ khe khẽ.
Lúc này, Khang mở cửa bước vào, tay cầm sẵn khăn giấy. Anh
cúi xuống lau đi vệt nước bọt đọng nơi khóe môi cô, rồi vừa mỉm cười vừa tháo
nhẹ chiếc ball ra, giọng dịu dàng:
> “Chào buổi sáng công chúa nhỏ. Mình đi rửa mặt cho tỉnh
nha.”
Không để Linh phải chờ lâu, anh bế cô vào phòng tắm. Dưới
ánh đèn sáng ấm, Khang dịu dàng đánh răng, rửa mặt cho cô thật cẩn thận. Đôi
tay anh vừa vững chãi vừa nhẹ nhàng, khiến Linh chỉ biết khẽ tựa vào ngực anh,
mắt lim dim như con mèo nhỏ được cưng chiều.
Xong xuôi, Khang lại bế cô trở ra phòng khách, đặt ngồi ngay
ngắn trên sofa. Anh mang khay đồ ăn sáng ra, ngồi kế bên, từng muỗng đút cho cô
bằng ánh mắt ngọt ngào. Linh ngoan ngoãn đón nhận, dù vẫn không thể tự tay ăn
nhưng ánh mắt cô lấp lánh biết ơn và hạnh phúc.
Tập 27 – Trở Lại Với Thế Giới Ảo
Sau khi ăn sáng xong, Khang cẩn thận tháo hết dây trói cho
Linh. Những vết hằn đỏ nhè nhẹ hiện lên nơi cổ tay, cánh tay và phần vai cô.
Linh khẽ xoa nhẹ từng chỗ, cảm nhận hơi ấm còn đọng lại từ những vòng dây mềm
đêm qua.
Khang nhìn cô, vừa xót xa vừa cười dịu:
> “Lần sau anh sẽ bôi kem trước cho em, để không bị hằn nữa
nha.”
Linh không đáp, chỉ nghiêng đầu mỉm cười rồi tựa vào vai anh
chốc lát, như một lời đồng ý đầy yêu chiều.
Một lúc sau, cô đứng dậy, bước về phía góc quay quen thuộc
trong phòng – nơi để setup đèn, phông và giá điện thoại. Hôm nay, Linh chính thức
trở lại sau một ngày "mất tích" trên kênh TikTok. Vừa mở app lên,
hàng trăm tin nhắn và bình luận chờ đợi, fan bắt đầu lo lắng vì cô off đột ngột.
Khang bước tới đứng sau lưng, vòng tay ôm ngang eo Linh và
thì thầm:
> “Làm việc nhẹ nhàng thôi nha, em còn mỏng manh lắm đấy.”
Linh quay đầu lại, ánh mắt long lanh, gật nhẹ. Cô biết – dù
là thế giới ngoài kia có đông đúc bao nhiêu, thì ở đây, chỉ có một người luôn ở
sau lưng chăm sóc, bảo vệ cô tuyệt đối.

0 Nhận xét