Nhiều người lần đầu biết đến BDSM không phải qua sách, qua cộng đồng, hay qua trải nghiệm được hướng dẫn, mà qua phim sex. Điều đó không sai. Vấn đề nằm ở chỗ: rất ít người nhận ra rằng phim sex BDSM không chỉ “thiếu”, mà còn sai một cách có hệ thống.
Nó không đơn thuần là phóng đại cho hấp dẫn. Nó xây dựng một hình ảnh khiến người xem hiểu sai bản chất của BDSM, từ đó mang những kỳ vọng và hành vi nguy hiểm vào đời thực.
Phim sex không có nghĩa vụ giáo dục. Nhưng khi nó trở thành nguồn tham chiếu chính, hậu quả là có thật.
Không phải tất cả những hiểu lầm về BDSM đều đến từ ác ý. Phần lớn chúng đến từ một nguồn rất quen thuộc: phim sex. Nhiều người không nhận ra mình đang bị lừa, bởi sự lừa dối này không thô bạo. Nó diễn ra từ từ, lặp đi lặp lại, và được trình bày dưới dạng “bình thường”.
Phim sex BDSM không bịa ra một thế giới hoàn toàn giả. Nó chỉ lấy một phần rất nhỏ của BDSM, phóng đại phần đó, rồi cắt bỏ toàn bộ bối cảnh khiến phần còn lại trở nên an toàn và có ý nghĩa. Chính sự cắt bỏ này mới là vấn đề.

Thứ nhất: phim sex biến quyền lực thành bản năng, thay vì một cấu trúc được xây dựng
Trong phim sex BDSM, quyền lực xuất hiện gần như ngay lập tức. Một người ra lệnh, người kia tuân theo. Không cần lý do, không cần thời gian, không cần sự hình thành niềm tin. Quyền lực trong phim giống như một bản năng có sẵn, chỉ cần bật công tắc là hoạt động.
Điều này gieo vào đầu người xem một ý tưởng rất nguy hiểm: rằng kiểm soát là thứ tự nhiên, và việc một người ở vị trí yếu hơn chấp nhận điều đó cũng là tự nhiên không kém.
Ngoài đời, quyền lực trong BDSM không hề tự nhiên. Nó là một thứ phải được xây dựng rất chậm, thông qua giao tiếp, qua việc thử – sai – điều chỉnh, và qua sự quan sát liên tục phản ứng của người kia. Quyền lực không được “lấy”, mà được trao. Và thứ đã được trao thì luôn có khả năng bị rút lại.
Phim sex xóa bỏ toàn bộ quá trình đó, khiến người mới dễ tin rằng chỉ cần có vai trò là có quyền. Đây là nơi mà BDSM bị kéo sát nhất về phía bạo lực, bởi khi quyền lực không còn điều kiện, nó rất dễ trượt sang lạm quyền.
Thứ hai: phim sex dạy người xem nhìn sự im lặng như một dạng đồng thuận
Một trong những hình ảnh lặp đi lặp lại nhiều nhất trong phim sex BDSM là sự im lặng. Người ở vị trí yếu hơn hiếm khi nói nhiều. Họ phản ứng bằng cơ thể, bằng biểu cảm, bằng những âm thanh mơ hồ. Sự im lặng đó được dựng như một phần của khoái cảm.
Vấn đề là phim không cho người xem thấy sự khác biệt giữa im lặng vì thích thú và im lặng vì không biết phải nói gì.
Khi xem quá nhiều hình ảnh như vậy, người ta rất dễ nội tâm hóa một niềm tin sai: rằng nếu người kia không phản đối rõ ràng, thì nghĩa là ổn. Rằng việc lên tiếng là phá vỡ kịch bản, còn im lặng là hợp tác.
Ngoài đời, rất nhiều người không im lặng vì họ thích, mà vì họ:
sợ làm mất hứng
sợ bị đánh giá
sợ bị xem là khó chịu
hoặc đơn giản là chưa kịp hiểu cảm xúc của chính mình
Phim sex không phân biệt được điều này, và cũng không cần phân biệt. Nhưng khi người mới mang logic đó vào BDSM thật, họ rất dễ bỏ qua những tín hiệu tinh tế nhất của sự không ổn.
Thứ ba: phim sex loại bỏ hoàn toàn yếu tố trách nhiệm cảm xúc
Trong phim sex BDSM, cảm xúc tồn tại rất chọn lọc. Có kích thích, có cao trào, nhưng không có dư chấn. Mọi thứ kết thúc đúng lúc, gọn gàng, không để lại hệ quả.
Ngoài đời, BDSM gần như luôn để lại dư âm. Có thể là cảm giác gắn kết, cũng có thể là trống rỗng, mệt mỏi, thậm chí hoang mang. Những cảm xúc này không phải lỗi, mà là phản ứng bình thường của hệ thần kinh khi trải qua cường độ cao.
Khi phim sex không cho người xem thấy phần này, nó khiến người mới tin rằng một trải nghiệm “đúng” là trải nghiệm không để lại cảm xúc phức tạp. Khi thực tế không giống vậy, người ta bắt đầu tự nghi ngờ bản thân: liệu mình có quá nhạy cảm, quá yếu, hay không phù hợp?
Điều nguy hiểm là sự nghi ngờ này thường không được nói ra. Nó âm thầm tích tụ, và khiến nhiều người rời khỏi BDSM với cảm giác bị tổn thương mà không hiểu vì sao.
Thứ tư: phim sex tạo ra một chuẩn mực giả về khả năng chịu đựng
Cơ thể trong phim sex BDSM luôn sẵn sàng. Luôn phản ứng “đúng”. Luôn chịu được cường độ cao mà không cần thời gian thích nghi. Điều này không chỉ phi thực tế, mà còn tạo ra một áp lực vô hình lên người xem.
Người mới dễ nghĩ rằng nếu mình cần chậm lại, cần dừng, hoặc thấy quá tải, thì vấn đề nằm ở mình. Phim không cho thấy sự khác biệt giữa con người thật và cơ thể được dựng cho mục đích trình diễn.
Khi BDSM bị nhìn qua lăng kính chịu đựng, nó rất dễ trở thành một cuộc thi ngầm: ai chịu được nhiều hơn, ai đi xa hơn, ai “đô” hơn. Đây là một trong những con đường nhanh nhất dẫn đến trải nghiệm tiêu cực.
Điều quan trọng nhất: phim sex không hề nói dối, nó chỉ nói thiếu một cách có chủ ý
Phim sex BDSM không nói rằng consent không quan trọng. Nó chỉ không cho thấy consent hoạt động như thế nào.
Nó không nói rằng an toàn là thừa. Nó chỉ không cho thấy công sức để tạo ra an toàn.
Nó không nói rằng cảm xúc là yếu đuối. Nó chỉ không cho phép cảm xúc tồn tại trên màn hình.
Chính những khoảng trống này mới là nơi người xem bị lừa.
*
Phim sex không phải kẻ thù của BDSM. Nhưng nó là một người kể chuyện rất tệ nếu bạn dùng nó làm nguồn học tập.
Nếu bạn từng bước vào BDSM với kỳ vọng được hình thành từ phim, và rồi thấy thất vọng, hoang mang, hoặc tổn thương, rất có thể vấn đề không nằm ở bạn. Nó nằm ở chỗ bạn đã được dạy sai về một thứ vốn đòi hỏi nhiều hiểu biết hơn thế.
BDSM ngoài đời không gọn gàng, không mượt mà, không luôn sexy. Nhưng nó trung thực hơn. Và chính sự trung thực đó mới là thứ khiến nó có giá trị, nếu được thực hành đúng cách.
0 Nhận xét